Dư luận phản ứng với đề xuất sử dụng ngân sách sai mục đích

Dư luận đã phản ứng mạnh với đề xuất sử dụng ngân sách để xử lý nợ xấu trên vì sự vi phạm nguyên tắc trong xã hội. Chúng ta đều biết rằng người dân thường rõ ràng không liên quan đến nợ xấu, thế nhưng đề xuất kêu gọi dân chúng quyên góp xử lý nợ xấu. Đây rõ ràng là điều vô lý.

Theo như ý kiến của ông Phan Trung Lý, Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật bàn về vấn đề Quốc hội được Chính phủ đề nghị cho phép sử dụng ngân sách để xử lý nợ xấu của các doanh nghiệp nhà nước, thực hiện theo kinh nghiệm của Hàn Quốc. Vay tin dung thấy việc các quốc gia khác sử dụng ngân sách lớn đến mức độ nào để xử lý nợ xấu được đề cấp đến, thế nhưng tại Việt Nam thì lại không được thực hiện.

Theo như thông tin người dân Hàn Quốc quyên góp tiền giúp Chính phủ trả món nợ đã vay của IMF để thoát khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1998 chứ chẳng phải để giải quyết nợ xấu. Một điều không rõ ràng là ta chưa biết thực sự nợ xấu lớn đến mức nào, và nền kinh tế sẽ sụp đổ hay không nếu như không giải quyết nợ xấu ?

Thống đốc NHNN trước Ủy ban kinh tế Quốc hội cho biết tình hình nợ xấu vẫn được kiểm soát với tỷ lệ chỉ khoảng vài phần trăm và xử lý nợ xấu đang khả quan với triển vọng giảm đáng kể nợ xấu vào cuối năm nay.

Vay von ngan hang được biết đề xuất ngân sách xử lý nợ xấu đã tạo nên lập luận cho rằng tình hình nợ xấu trên thực tế không khả quan. Ta có thể liên tưởng đến một đám cháy nhà nhỏ thì mỗi nhà cũng phải ra tay cứu giúp. Việc kêu gọi dùng ngân sách hay “phản cảm” hơn, kêu gọi dân đóng góp, là điều có thể thông cảm được, và thậm chí cũng nên xem xét thực hiện. Nhưng để thực hiện thì phải vạch ra những nguyên tắc và quy trình rõ ràng, hợp lý.

Chúng ta phải minh bạch hóa toàn bộ các khoản nợ xấu và sẽ thành nợ xấu (do phân loại lại nghiêm túc hơn, do không che giấu, “treo” nữa), xem nợ xấu có thực trong hệ thống ngân hàng, từ đó mới có căn cứ để bốc thuốc. Ngoài ra cần phải biết tự chịu trách nhiệm với việc làm của mình. Nếu là các khoản nợ xấu do ngân hàng cho vay theo chỉ đạo thì chính phủ phải chịu trách nhiệm. Trong trường hợp này, nếu cần thiết và có thể thì chính phủ phải dùng ngân sách để xóa nợ cho ngân hàng.

Nhưng để không tái diễn sau này sự vô trách nhiệm và yếu kém trong quản lý, điều hành thì vay tin chap ngan hang nghĩ những cá nhân và cơ quan chính phủ nào liên quan trực tiếp đến chỉ đạo cho vay gây hậu quả nợ xấu cần bị xử lý, quy trách nhiệm cá nhân và tập thể, chứ không thể đổ do lỗi khách quan, ví dụ như khủng hoảng kinh tế. Tương tự, lãnh đạo của những DNNN nào gây ra nợ xấu cũng cần bị quy trách nhiệm và xử lý nghiêm túc, chứ không thể đổ tại khủng hoảng kinh tế là xong. Với những doanh nghiệp “vô phương cứu chữa” thì phải cho phá sản để giải quyết dứt điểm tình trạng nợ nần, chứ không để mãi cái thây ma đó nhằm trốn trách nhiệm.

 

Share and Enjoy

  • Facebook
  • Twitter
  • Delicious
  • LinkedIn
  • StumbleUpon
  • Add to favorites
  • Email
  • RSS
Content Protection by DMCA.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *